1. Giới thiệu chung

Tác phẩm 'Mã Văn Tài Ngươi Đáng Đánh Đòn' dựa trên bộ phim truyền hình “Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài” phiên bản năm 2007. Bộ truyện lấy Mã Văn Tài làm nhân vật chính và viết lại một kết thúc khác cho nam phụ si tình này. Nếu ai đã từng xem phiên bản “Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài” năm 2007 đều sẽ biết Mã Văn Tài là một nhân vật điển hình của mẫu nam chính ngày nay. Theo bộ phim, Mã Văn Tài đạt đủ tiêu chuẩn soái ca ngôn tình, đẹp trai giàu có lại thâm tình. Thế nhưng kết cục của Mã Văn Tài vẫn là không có được người mình yêu thương. Có lẽ vì thế nên tác giả Mặc Giản Không Đường đã cho ra mắt một bộ truyện siêu đáng yêu để có thể giúp nhân vật Mã Văn Tài có được một kết thúc có hậu.

2. Review truyện

Ở những bộ truyện xuyên không khác, đa phần các nữ chính xuyên không sẽ mang theo những khả năng tài giỏi như kiến thức uyên thâm, sức mạnh nghịch thiên. Nhưng nữ chính Diệp Hoa Đường của bộ truyện ‘Mã Văn Tài ngươi đáng đánh đòn’ thì khác. Tuy xuyên không nhưng Diệp Hoa Đường là một cô gái hết sức bình thường và đáng yêu. Cô vốn ở hiện đại, từ một võ quán xuyên không về cổ đại. Diệp Hoa Đường không hề tinh thông cầm, kỳ, thư, họa. Cũng chỉ nghe qua về truyền thuyết Lương Sơn Bá, Chúc Anh Đài. Bị vứt vào một thời đại như vậy, Diệp Hoa Đường cũng chỉ như một người qua đường hết sức bình thường. Có lẽ cái mà cô giỏi nhất chính là dùng nắm đấm để giải quyết mọi chuyện mà thôi.

Diệp Hoa Đường xuyên về quá khứ, ngay thời điểm vừa xuyên tới liền gặp một đám người có ý đồ đánh cướp cô. Là một cô gái từ võ quan xuyên tới, Diệp Hoa Đường liền dùng nắm đấm giải quyết vấn đề dễ dàng. Thậm chí cô nàng còn khá thích bị cướp, vì có thể nhân cơ hội đó cướp ngược trở lại. Cô tìm thấy được trên người bản thân một lá thư giới thiệu đến học viện Ni Sơn Hàng Châu, nơi bắt đầu câu chuyện của cặp đôi Lương – Chúc.

Khi đến nơi, Diệp Hoa Đường đã được phân ở chung phòng với Mã Văn Tài, cũng chính là nam chính của bộ truyện, một vị con ông cháu cha siêu kiêu ngạo và dữ dằn. Nếu có thể hình dùng thì Mã Văn Tài chính là hình mẫu của các học sinh cá biệt, chuyện gây lộn đánh nhau, không chuyện xấu nào không dám làm, chỉ biết ức hiếp các đồng bạn xung quanh. Thế nhưng cũng không thể vì thế mà phũ nhận tài năng của Mã Văn Tài. Quả xứng với danh xưng nam chính, tuy tính cách của Mã Văn Tài có thiên hướng phản nghịch nhưng hắn lại học rất giỏi. Đặc biệt các kỹ năng chiến đấu, trong học viện cũng không có học sinh nào có thể vượt mặt Mã Văn Tài.

Cả hai chung phòng với nhau, ban đầu còn có chút tranh chấp. Vì vốn dĩ Mã Văn Tài là con ông cháu cha, sự ngạo mạn đã dưỡng thành từ bé, mà tính cách của Diệp Hoa Đường tuy không xem trọng lễ nghi của cổ đại, nhưng lại phân biệt rành mạch đúng sai. Vì thế có đôi khi cả hai lầm vào tình huống tranh cãi. Ở phần đầu bộ truyện, mọi người sẽ thấy một Mã Văn Tài ngạo mạn khinh người, không coi trọng suy nghĩ của bất kỳ ai. Nhưng dần dần, khi ở chung với Diệp Hoa Đường, Mã Văn Tài cũng dã chậm rãi buống xuống những tính cách không tốt. Dù không hoàn toàn trở thành một thanh niên thiện lương tốt bụng, nhưng Mã Văn Tài cũng không còn là một kẻ chỉ biết bắt nạt người khác như trước. Bản thân nam chính đã thiếu tình yêu thương từ bé, mà Diệp Hoa Đường cũng là một cô gái cô độc từ kiếp trước. Cả hai tuy không ai nói ra nhưng có lẽ đều tự cảm nhận được điểm chung từ đối phương, từ đó dần dần thân thiết hơn.

Tình cảm của nam nữ chính không phát triển nhanh, mà là từ những câu chuyện hàng ngày của cả hai khiến đôi bên trở nên thích đối phương hơn. Ban đầu Mã Văn Tài đối với Diệp Hoa Đường cũng chỉ có thiện cảm, nhưng có lẽ từ khi nghi ngờ cô là nữ nhi nên hắn mới dần sinh ra thứ gọi là tình yêu. Câu truyện truy đuổi của Mã Văn Tài đối với Diệp Hoa Đường phải nói rất đáng yêu. Một công tử kiêu ngạo theo đuổi một cô nàng khá vô tâm, những tình huống giả ngơ của Diệp Hoa Đường khiến cho độc giả không hề cảm thấy cô giả tạo làm giá mà chỉ thấy đáng yêu.

Bên cạnh nam nữ chính còn có những nhân vật phụ trong phim được tác giả viết ra một kết cục tươi đẹp hơn. Qua đó người đọc cảm giác được một cuộc sống có hy vọng và tươi sáng. Có lẽ phiên bản Lương Chúc 2007 có những kết thúc khá buồn nên việc vẽ lại một bức chân dung mới của tác giả sẽ khiến cho người đọc cảm thấy thoải mái dễ chịu hơn. Bộ truyện có nội dung hay, văn phong ổn, tình tiết xây dựng thú vị. Kết thúc tuy hơi vội nhưng có đôi khi viết dài quá lại khiến cho người đọc ngán ngẫm.