NHẬT KÝ NUÔI VỢ CỦA THẾ TỬ

Tác giả: Nam Tiểu Miêu
Thể loại: Cổ đại, cung đình hầu tước, oan gia, dưỡng thành, thế tử mặt dày vô sỉ VS bang sơn mỹ nhân, ngọt, sủng, HE.
Số chương: 10 chương
Tình trạng: Hoàn

Văn án:

An Vương tiểu thế tử An Hoài Cẩn không chỉ sinh ra phấn điêu ngọc mài*, bộ dáng xinh đẹp tuấn lãng, còn có một cái miệng lanh lợi, vừa có thể dỗ Vương phi vui vẻ, vừa khiến cho trên dưới Hoàng cung, từ Thái hậu đến Đế hậu không ai không thích. Tiểu ma vương có người chống lưng, khắp nơi gây họa, quậy đến Hoàng cung gà bay chó sủa, khiến An vương gia đau đầu không thôi.
1
Để sửa trị tính cách bướng bỉnh của An Hoài Cẩn, phụ mẫu chàng quyết định đưa chàng tới phủ Uy Vũ đại tướng quân, nhờ cậy Tần gia giúp đỡ khổ luyện chàng vài ngày, có thể lừa gạt tiểu ma vương ngoan ngoãn học tập là tốt nhất.

An Hoài Cẩn ở Tần phủ quả thực như cá gặp nước. Gia quyến Tần tướng quân hiền lành, ôn hòa, đối với chàng luôn mỉm cười thân thiện. Tần đại công tử mỗi ngày đều dẫn chàng đi chơi, mặc dù những trò An thế tử tinh thông trước đây đều bị bại dưới tay Tần công tử, ngoài một chút khó chịu nho nhỏ, phần lớn thời gian chàng vẫn vui vẻ.
Tất cả mọi việc chỉ thay đổi khi ái nữ Tần Nghênh Du của Uy Vũ tướng quân từ nhà ngoại trở về. Tiểu cô nương xinh đẹp lại suốt ngày chẳng nói chẳng cười, gương mặt như mùa Đông phương Bắc quanh năm rét lạnh. Không những thế, tuy rằng nàng nhỏ tuổi hơn chàng, lại có thể cưỡi ngựa, bắn cung, ở trong doanh trại quân đội tập võ, thậm chí sau khi tỷ thí, còn có thể treo chàng lên cây đào trong viện của nàng. Hành động này thật sự là một đả kích lớn đối với An thế tử, không chỉ khiến chàng yên tĩnh lại, còn ngoan ngoãn chủ động tới Vô Ảnh Các cầu sư học nghệ.
2-2
An thế tử rời đi bảy năm, vừa mới trở lại kinh thành đã gấp không chờ nổi, nửa đêm leo tường vào phủ tướng quân, quấn lấy Tần Nghênh Du so kiếm. Nhiều năm không gặp, tiểu cô nương trong trí nhớ giờ đã là một mỹ nhân, chẳng qua gương mặt băng sơn kia vẫn thế. Chỉ khi gương mặt tươi cười vô lại của An thế tử ghé sát tai nàng thì thầm: “Đã lâu không gặp, thật là nhớ” trên mặt nàng mới lộ ra vài phần tức giận, càng thêm xinh đẹp bức người.

Đêm đó, An thế tử thỏa mãn hồi phủ, phu phụ Tần tướng quân cùng nhi tử được xem trò vui, chỉ có Tần Nghênh Du bị thua, tâm không cam tình không nguyện phải hứa theo phụ thân đọc sách.

Thế mà, ba ngày sau, trong yến tiệc Hoàng cung, An vô lại còn làm như không có việc gì xoay chén rượu tinh xảo trong tay, trong mắt tràn đầy ý cười hỏi nàng: “Tần tiểu thư, có phải chúng ta đã gặp nhau ở đâu?”

“Gặp ở đâu? Ba ngày trước, khuê phòng nhà nàng. Bảy năm trước, gặp qua trên cây nhà nàng.” Chàng đã làm bộ không quen, vậy nàng cũng vờ như không biết. Thế nhưng, tên xấu xa nào đó, tiệc còn chưa tan đã vội leo lên xe ngựa của nàng, không đứng đắn trêu trọc, còn bị Tần cô nương đạp bay xuống đất.
3-2
Nửa năm sau đó, mỗi tháng An thế tử đều đặn hai lần tới làm khách phủ tướng quân. Thế nhưng, không giống người khác tiến vào từ cửa lớn, An thế tử càng yêu thích nửa đêm trèo tường vào Ngưng Duyệt Các, trêu chọc tiểu cô nương, khi thì so kiếm, khi thì đánh cờ.

Thời gian chậm trôi, hoa đào trong viện rơi xuống lại trổ bông, tuấn nam mỹ nữ cùng nhau lớn lên, cùng nhau trưởng thành, tương tư lên men, vũ kiếm gảy đàn, cùng chàng đến bạch đầu giai lão.
4-3
“Nhật ký nuôi vợ của thế tử” là một đoản văn ngắn vui vẻ, hài hước về quá trình dưỡng thành của căp đôi oan gia An Hoài Cẩn cùng Tần Nghênh Du. Mạch truyện chắc chắn, ngòi bút tinh tế, cao trào vừa đủ tạo nên một câu chuyện ngọt ngào, hường phấn, ngược chết cẩu độc thân. =]]]]

Chúc các bạn đọc truyện vui!^^


Chú thích:

  • Phấn điêu ngọc mài: ý chỉ những đứa trẻ trắng trẻo, xinh đẹp. Ở đây có nghĩa là An thế tử từ nhỏ đã có bộ dáng rất đáng yêu.